Ngày đầu tiên đi học

Bản nhạc Lullaby của Brahms du dương như nhịp nôi nhè nhẹ, tự nhiên tôi nhớ đến cảm giác trưa nay khi ôm Bảo khánh trong lòng và thầm thì hát ru, bàn tay tôi nhẹ nhàng xoa trên đôi lông mày cau lại của cô bé. Tiếng hát ru và sự cọ xát nhè nhẹ của ngón tay khiến đôi lông mày dần dần dãn ra, đôi mắt nhỏ nhắm nghiền và cô bé bình yên trôi vào giấc ngủ. 

Khi ôm một đứa trẻ đang khóc trong tay, tôi thấy mình giống như một người mẹ, tôi thấy mình ở rất gần trái tim cô đơn và hoang mang của đứa trẻ, và tôi thấy mình cần thương yêu, nhẫn nại để bù vào phần hoang mang, sợ hãi và cô đơn ấy… Tôi tìm thấy ý nghĩa công việc của mình từ những phút giây giản dị đó, khi đứa trẻ dần nín trong vòng tay tôi là lúc một niềm vui giản dị khe khẽ len vào lòng.

Ngày đầu tiên đi học là những ngày vất vả nhất đối với mọi trẻ con trên đời này. Từ một đứa trẻ hạnh phúc dạt dào, là tâm điểm của cả thế giới, bỗng nhiên một ngày đẹp trời, chúng thấy mình ở trong một thế giới xa lạ chỉ-có-một-mình… Tôi nghĩ một người khó thích nghi như tôi cũng đủ hiểu cảm giác tứ cố vô thân, hoang mang, lo lắng, sợ hãi và cô độc của bất cứ đứa trẻ nào. Sẽ phải tin ai ở nơi này? họ sẽ làm gì với mình? liệu họ có trả mình về với nơi yêu thương của mình không? tại sao mình bị vứt ở đây? bố mẹ không yêu mình sao?  bao giờ mình mới được về với mẹ? nhỡ không được về với mẹ thì biết làm sao?… những câu hỏi bản năng ấy sẽ bủa vây đứa trẻ, dù cho chúng còn chưa hề biết nói. Đi học, là thử thách đầu tiên, điều đó có nghĩa là nó sẽ định hình những khái niệm đầu tiên trong đời về cảm giác “thành công”, niềm tin hoặc là “vết thương” đầu tiên trong đời. Nhưng thử thách là điều không tránh khỏi, chúng ta đều cần thử thách để lớn lên. Chỉ có điều tôi tin rằng bất cứ một người nào có trái tim cũng cần phải nhạy cảm, tôn trọng và nhẫn nại với những đứa trẻ ngày đầu tiên đi học nhiều hơn bình thường rất nhiều.

Có những lúc tôi lặng lẽ ngồi quan sát những đứa trẻ. Từ việc co mình vào một góc, nước mắt lưng tròng và gọi Mẹ liên tục, đến việc đôi bàn tay bé xíu chấp chới giơ ra khi nhìn thấy một người giáo viên mà chúng cảm thấy có thể hoặc buộc phải tin tưởng, đã là một nỗ lực lớn lao của chúng. Tôi gọi đó là lúc khe cửa tâm hồn của bé con bắt đầu hé mở, và chúng rụt rè mang toàn bộ lòng tin non nớt đặt vào bàn tay của một người mà chúng hoàn toàn không quen biết. Không biết trong hàng trăm hàng ngàn người làm giáo viên mầm non, ai là người hiểu được tầm quan trọng của thời khắc đó, không biết ai là người hiểu được rằng họ đã nhận được một món quà kỳ diệu, lòng tin của một đứa trẻ. Không nhìn ra điều đó, không hiểu được điều đó, vô tâm với những giọt nước mắt và những khe cửa mở, người lớn sẽ vô tình khiến cho trải nghiệm đầu tiên của đứa trẻ trở nên tổn thương.

KHi ta sinh ra một đứa trẻ và nuôi chúng lớn lên, ta muốn một ngày nào rất lâu về sau đó chúng sẽ được sống một cuộc sống hạnh phúc, biết tin yêu, lạc quan và vui vẻ. Vậy thì thử thách đầu đời cần có người đồng hành, cần có người vỗ về xoa dịu, cần có người nhẫn nại thương yêu, cần có người tin vào nỗ lực của những đứa trẻ như họ tin vào các giá trị tốt đẹp của bản thân mình.

Đến bao giờ sự thấu cảm trở thành sợi dây kết nối giữa một người xa lạ và một đứa trẻ, đến lúc ấy bạn chẳng còn là một cô giáo đối với bé con nữa, bạn đã được chấp nhận trở thành một người thân, một người mà chúng tin yêu bằng mọi tình yêu trong trẻo và đẹp đẽ nhất trên đời.

Có bao nhiêu lần tôi rơm rớm nước mắt khi ôm những đứa trẻ giãy giụa trong lòng mình… tự nhủ, yêu có nghĩa là nhẫn nại.

Ngủ ngoan nào, ngủ ngoan nào

ngoài kia đêm đen và gió thổi

Ngủ ngoan nhé, ngủ ngoan nhé

Mẹ sẽ hát cho con khúc hát ru

Ngoài khung cửa, trên cánh đồng

Lũ ong mật không ồn ào nữa

Chỉ có bé yêu của mẹ say giấc ngủ khẽ mỉm cười…

Ngô Thanh Giang (M.Ed)

Sáng lập viên hệ thống trường mầm non BEEs’

Website:http://www.bees.edu.vn

Fb: https://www.facebook.com/giang.bee.1105

PS. Vui lòng dẫn link nguồn và ghi chú tên tác giả khi bạn chia sẻ bài viết. Cảm ơn các bạn!

Speak Your Mind

*